Quy định việc vay không có kỳ hạn

Quy định việc vay không có kỳ hạn

Điều 477 BLDS 2005 có quy định về thực hiện hợp đồng vay không có kỳ hạn như sau:

Đối với hợp đồng vay không kỳ hạn và không có lãi thì bên cho vay có quyền đòi lại tài sản và bên vay cũng có quyền trả nợ vào bất cứ lúc nào, nhưng phải báo cho nhau biết trước một thời gian hợp lý, nếu không có thoả thuận khác.

Đối với hợp đồng vay không kỳ hạn và có lãi thì bên cho vay có quyền đòi lại tài sản bất cứ lúc nào nhưng phải báo trước cho bên vay một thời gian hợp lý và được trả lãi đến thời điểm nhận lại tài sản, còn bên vay cũng có quyền trả lại tài sản bất cứ lúc nào và chỉ phải trả lãi cho đến thời điểm trả nợ, nhưng cũng phải báo trước cho bên cho vay một thời gian hợp lý.

Bên cạnh đó, Điều 476 có quy định mức lãi suất

Lãi suất vay do các bên thoả thuận nhưng không được vượt quá 150% của lãi suất cơ bản do Ngân hàng Nhà nước công bố đối với loại cho vay tương ứng.

Trong trường hợp các bên có thoả thuận về việc trả lãi, nhưng không xác định rõ lãi suất hoặc có tranh chấp về lãi suất thì áp dụng lãi suất cơ bản do Ngân hàng Nhà nước công bố tương ứng với thời hạn vay tại thời điểm trả nợ.

Căn cứ vào Điều 476 và Điều 477 có thể hiểu rằng đối với hợp đồng vay không xác định kỳ hạn và có lãi, lãi suất do các bên tự thỏa thuận nhưng cũng không vượt quá 150% lãi suất cơ bản do Ngân hàng Nhà nước ấn định tại thời điểm đó. Luật có quy định lãi suất cơ bản do Ngân hàng nhà nước ấn định là mức cao nhất đối với hợp đồng vay tài sản. Do đó không được áp dựng mức lãi suất không kỳ hạn của Ngân hàng thương mại để tính mức lãi suất cao nhất cho hợp đồng vay.

Dịch vụ liên quan